Rừng
Quệt mồ hôi trên má, rồi ngắm những hàng cây bên đường.
Một cảm giác thật nhẹ nhàng,
dù vẫn là con đường quen thuộc ấy.
Từng chiếc lá đung đưa.
Cành cây khẽ vẫy tay chào.
Thân cây thô ráp, xù xì khi chạm tay.
Cái cây này đã sống bao lâu rồi nhỉ?
Có khi nó còn hơn cả tuổi của mình.
Rừng.
Có gì đó thật vững chãi, điềm đạm.
Một niềm hân hoan khó tả.
Mình cũng muốn như Rừng.

Bạn phải đăng nhập để bình luận.